HOÀI MONG

Gió cuối hạ, về thu, se sắt lạnh

chiếc mành buông, lanh cách mấy nhịp lòng

ta ngồi đợi cho đêm trường lặng gió

chợt hỏi mình, chuyện cũ một người xa


ta nhìn quanh căn phòng nơi xứ lạ

tìm bóng ai nối mộng giấc mơ dài

nhớ đến người qua từng cơn gió lạnh

đếm buồn thương khắc khoải tận thớ lòng


người kể ta chuyện ngày xa xăm cũ

căn phòng xưa thủ thỉ những đêm trường 

lòng ta tưởng đã như căn phòng đó

đã tàn hoang cho gió lộng tứ bề


ta vẫn nhớ, chiếc giường manh chiếu bạt

người lặng ngồi, đếm những nỗi nhớ thương

chỉ lặng đếm chứ chẳng hề lên tiếng

để gió về quên mất tiếng à ơi


ta theo gió phương nam trời xứ lạ

chờ mưa rơi cho ngả áo phong trần

quên một người vẫn còn bên hiên cũ

vẫn nhìn trăng gối mộng phút tương phùng


ta đâu hiểu những lòng mong đợi đó

nên phụ người phụ cả những ơn xa

rồi lang bạt theo gió ngàn cuối bể

để giờ đây thương tiếc một cảm tình


ta về lại căn phòng trong huyễn mộng 

cũng chiếc giường, trơ manh chiếu trống trơn

chẳng còn ai ngồi đợi chờ ai nữa

người xưa ơi ! tình, tưởng, mấy phần chia


ôi lòng ta !

tình với tưởng, hồ nghi không rành rẽ

nên vẫn buồn khi gió lạnh ngoài song

người nhắc ta căn phòng tan hoang đó

để thẹn lòng với những nỗi hoài mong


xin tạ lỗi, với người, thêm lần nữa

khi bần thần đọc lại áng thơ xưa

ôi mười năm gió lạnh cùng một nỗi

ai còn thương còn nối giấc mộng trường


người biết không ?

ta đang hiểu, những lòng mong đợi đó

chắc nhanh thôi, khi gió gọi trăng về

chắc người cũng, sẽ về theo trăng cũ

đứng cuối phòng, điểm lại tóc năm nao. 


những ngày cuối hạ, đầu thu,

Montréal, tháng Bảy mùa trăng, Ất Tỵ ( 2025 )