miên man xuân cũ tận thu tàn
lưng đau một chớm đông vừa lạnh
gió reo trời đất gọi người về
người đi phương ấy buồn không nhỉ
ta thấy nhớ thương vẫn nặng oằn
nhớ manh chiếu cũ phòng ai trống
vắng tiếng người xa bỗng lạnh lùng
ta lang bạt quá, xin đừng giận
quên cả người xa một góc trời
đến khi rêu phủ tràn hiên lạnh
trăng cũ tan rồi vớt bóng ai ?
mấy năm người nhỉ thu vàng lá
tuyết đã đơm bông giá cõi lòng
nhưng ta vẫn nhớ người như thuở
nằm mộng chiêm bao khóc bàng hoàng
bao câu chuyện cũ, hình dung thoảng
nhắc lại mà nghe thổn thức lòng
sớm mai tóc bạc rồi người nợ
mà vẫn khóc hù tựa ban sơ
dẫu biết những đời mong manh ấy
là hợp rồi tan phận đã đành
nhưng sao nghĩ lại lòng muôn hận
biết phải làm chi với phận mình
ta tìm trong cõi vô vi
một ánh từ bi ấm cõi lành
gửi người du hạc trời phương khác
khẽ nở môi cười giữa nhớ thương
ta lấy tình vương nhủ lòng mình
yêu thương trong cõi vô thường là đây
là mây theo gió chiều hoang lạnh
là giọt lệ đầy lúc mộng tan
rồi mai mốt nữa ta cũng mất
một khoảnh trời thương ấp ủ lòng
một đời thôi hết còn chi nữa ?
còn chút hương lòng đã tặng nhau
ôi những lời xa bất tận cùng
như lòng thương nhớ biết vô chung
ta về ôm mộng bình sinh cũ
hẹn gặp người xưa lúc mộng tàn.
Montréal, viết cho ngày tháng Một, 2026