nhớ mưa rừng, gió núi, nắng chơi vơi
ta đã đi, cho cạn ngày tuổi trẻ
cho ngựa hồng cũng mỏi vó hoang vu
ta cứ đi cho buồn người ở lại
cho mộng đời còn lắm nỗi chênh vênh
ôi gió mưa của những ngày tháng cũ
trên áo người còn lấm bụi phong sương
khi nhìn lại hỏi tiếc gì không nhỉ
tiếc cõi lòng còn quá đỗi tiêu sơ
nên chưa hiểu những điều trong cõi mộng
để buồn ai đến mắt lệ hoen mờ
mười mấy năm những giòng thơ còn đượm
chút hương xưa với mấy nụ cười tàn
ta vẫn mãi, đi biệt cùng năm tháng
biết chừng nào mới trở lại quê xưa
người đã chẳng, còn ngồi nơi hiên cũ
gió đông sang chẳng động mái tóc huyền
ta về lại, còn bóng ai để nhớ
còn bóng mình trên thềm cũ bơ vơ
nhớ hôm trước ai nhắc người năm cũ
câu chuyện buồn hờ hững nước trôi sông
còn ai nhớ vị nồng con nước cũ
để mà thương cho trọn một cõi lòng
ôi cuộc sống cứ xoay vần mãi miết
khiến người đi cũng lỡ thiết tha đời
ngày cứ vội cho đêm cuồng sáng tối
lòng cứ buồn cho mấy nỗi vu vơ
ta cứ sợ những lần chinh bạt cũ
dấu ngựa mòn qua vách núi trơ vơ
buông tay khấu ngựa lạc đường mấy nẻo
mỗi lần về rêu lại đậm màu hơn
ta bây giờ chẳng làm người cưỡi ngựa
chỉ đèn chong bên nghiêng mực cạn dòng
cầm bút lạnh nhớ những ngày tháng cũ
những hoang đàng run khẽ một vần thơ
ta đã lạc, lòng mình bao nhiêu bận
như nhớ người, chẳng tận một cơn mơ
ôi chinh nhân gửi lòng nơi cây cỏ
hỏi làm sao cho thảo cấu nghiêng mình
ta phải đi, một mình thôi, người nợ
gạt những tình cũ kỹ đến bâng quơ
mượn lấy chút nhớ thương tàn canh lẻ
làm lửa hồng nhóm lại mộng ban sơ.
Montréal, những ngày giáp Tết, tháng Hai 2026