Ta cứ đi, biết khi nào ngừng lại
sẽ còn ai, để kể chuyện đời mình
những năm tháng lang thang đời du thủ
chẳng còn chi ngoài những dấu bụi mù
chiều nay gió, xuân đã về trước ngõ
mỗi mùa sang như lỡ hẹn một lần
nhìn mây giăng trập trùng nơi cuối nẻo
tận trời lam, chạm lấy vết thương lòng
mây ở đây cũng xanh màu quê cũ
cũng từng hàng từng lớp giải về xa
cũng lất phất đôi làn cơn gió lạnh
chỉ ánh nhìn, thiếu dáng cũ mà thôi
ôi những chiều, lòng xuân tàn theo mộng
lãng đãng buồn thả lạc phía hư vô
nhìn mây bay tưởng như lòng mình vậy
cứ trôi hoài mà biết sẽ về mô
ta chẳng biết người buồn ta không nhỉ
khi lòng son như đá cuội lăn tròn
bao chìm nổi cứ lần hồi mãi miết
mộng đời nào đứng lại đợi mình đâu
nhưng cuộc sống vốn dĩ là như vậy
như cánh hoa dìu dập giữa giòng trôi
rồi một ngày hoa tàn hương sắc rũ
chỉ tình hoa còn ấp ủ lòng mình
người cũng sẽ theo hoa về chốn cũ
chẳng còn ai để kể chuyện đời mình
như mây bay đã trôi về cuối nẻo
bóng mây nào, còn đọng lại lòng ta.
Montréal, chiều gió, tháng Ba 2026
Trí Như