Từ độ xa người nơi chốn cũ
ta về khắc khoải nhớ chơi vơi
yêu thương như gió reo ngoài nội
gọi khản người xa tận cuối trời
gió bấc vọng về se sắt lạnh
trời đông sợi nắng cũng mơ vàng
muôn cây chắn lối nhường không thể
theo gió về xa mắc cuối ngàn
đông sang trăng nhạt lưng chừng núi
gió lạnh mà sao chếnh choáng lòng
bên song cửa khép chừng nghe động
tưởng bước người sang thoáng bồi hồi
đã mấy bận đi, mấy bận về
tình kia giăng kín cả sơn khê
biết mai mốt nữa chung trời cũ
gặp lại người xưa, nói gì hề.
Montréal, đầu đông, tháng Mười hai 2025,
cảm tác khi đọc :
KÝ HỮU 寄友
Nghi kinh 宜京 biệt hậu 別後 các 各 thiên nhai 天涯,
Khiển quyển 繾綣 tư quân 思君 nhật 日 kỷ hồi 幾回.
Vị Bắc 渭北 hữu tình 有情 thiên thụ tuyết 千樹雪,
Giang Nam 江南 vô lộ 無路 nhất chi mai 一枝梅.
Ốc lương 屋梁 nguyệt dạ 月夜 tửu 酒 nan tuý 難醉,
Ngọc bản 玉版 phong thời 風時 môn 門 tự khai 自開.
Tài hỉ 纔喜 quân 君 hoàn 還 quân 君 hựu khứ 又去,
Vị quân 為君 sử ngã 使我 trọng 重 bồi hồi 徘徊.
Ngô Thì Sĩ 吳時仕
(nhà Lê, thời Trịnh Nguyễn phân tranh)