GỬI MỘT NGƯỜI XA
Từ độ xa người nơi chốn cũ
ta về khắc khoải nhớ chơi vơi
yêu thương như gió reo ngoài nội
gọi khản người xa tận cuối trời
gió bấc vọng về se sắt lạnh
trời đông sợi nắng cũng mơ vàng
muôn cây chắn lối nhường không thể
theo gió về xa mắc cuối ngàn
đông sang trăng nhạt lưng chừng núi
gió lạnh mà sao chếnh choáng lòng
bên song cửa khép chừng nghe động
tưởng bước người sang thoáng bồi hồi
đã mấy bận đi, mấy bận về
tình kia giăng kín cả sơn khê
biết mai mốt nữa chung trời cũ
gặp lại người xưa, nói gì hề.
Montréal, đầu đông, tháng Mười hai 2025,
cảm tác khi đọc :
KÝ HỮU 寄友
Nghi kinh 宜京 biệt hậu 別後 các 各 thiên nhai 天涯,
Khiển quyển 繾綣 tư quân 思君 nhật 日 kỷ hồi 幾回.
Vị Bắc 渭北 hữu tình 有情 thiên thụ tuyết 千樹雪,
Giang Nam 江南 vô lộ 無路 nhất chi mai 一枝梅.
Ốc lương 屋梁 nguyệt dạ 月夜 tửu 酒 nan tuý 難醉,
Ngọc bản 玉版 phong thời 風時 môn 門 tự khai 自開.
Tài hỉ 纔喜 quân 君 hoàn 還 quân 君 hựu khứ 又去,
Vị quân 為君 sử ngã 使我 trọng 重 bồi hồi 徘徊.
Ngô Thì Sĩ 吳時仕
(nhà Lê, thời Trịnh Nguyễn phân tranh)
HOÀI MONG
Gió cuối hạ, về thu, se sắt lạnh
chiếc mành buông, lanh cách mấy nhịp lòng
ta ngồi đợi cho đêm trường lặng gió
chợt hỏi mình, chuyện cũ một người xa
ta nhìn quanh căn phòng nơi xứ lạ
tìm bóng ai nối mộng giấc mơ dài
nhớ đến người qua từng cơn gió lạnh
đếm buồn thương khắc khoải tận thớ lòng
người kể ta chuyện ngày xa xăm cũ
căn phòng xưa thủ thỉ những đêm trường
lòng ta tưởng đã như căn phòng đó
đã tàn hoang cho gió lộng tứ bề
ta vẫn nhớ, chiếc giường manh chiếu bạc
người lặng ngồi, đếm những nỗi nhớ thương
chỉ lặng đếm chứ chẳng hề lên tiếng
để gió về quên mất tiếng à ơi
ta theo gió phương nam trời xứ lạ
chờ mưa rơi cho ngả áo phong trần
quên một người vẫn còn bên hiên cũ
vẫn nhìn trăng gối mộng phút tương phùng
ta đâu hiểu những lòng mong đợi đó
nên phụ người phụ cả những ơn xa
rồi lang bạt theo gió ngàn cuối bể
để giờ đây thương tiếc một cảm tình
ta về lại căn phòng trong huyễn mộng
cũng chiếc giường, trơ manh chiếu trống trơn
chẳng còn ai ngồi đợi chờ ai nữa
người xưa ơi ! tình, tưởng, mấy phần chia
ôi lòng ta !
tình với tưởng, hồ nghi không rành rẽ
nên vẫn buồn khi gió lạnh ngoài song
người nhắc ta căn phòng tan hoang đó
để thẹn lòng với những nỗi hoài mong
xin tạ lỗi, với người, thêm lần nữa
khi bần thần đọc lại áng thơ xưa
ôi mười năm gió lạnh cùng một nỗi
ai còn thương còn nối giấc mộng trường
người biết không ?
ta đang hiểu, những lòng mong đợi đó
chắc nhanh thôi, khi gió gọi trăng về
chắc người cũng, sẽ về theo trăng cũ
đứng cuối phòng, điểm lại tóc năm nao.
những ngày cuối hạ, đầu thu,
Montréal, tháng Bảy mùa trăng, Ất Tỵ ( 2025 )
KHI LÒNG TA HÒA VỚI GIÓ KHÔNG HAI
ta chợt nhớ cái thời xa tít tắp
nằm nghêu ngao chuyện quân xí thua tàn
rồi những buổi trưa hè, nhà vắng mẹ
anh, với con, hai đứa lượm vỏ gòn
về chụm củi nấu sôi đầy nồi nước
chợ vừa tan, mẹ tất tả trở về
ôi tuổi thơ, là những chiều đầy gió
đôi khi buồn man mác bóng chơi vơi
có đứa trẻ ngồi thất thơ trước ngõ
chờ mẹ về ăn bữa tối cho no
câu chuyện cũ chẳng có chi buồn thảm
chỉ là người, đang tiếc thuở thơ ngây
tiếc hiên cũ cùng ai ngồi hong tóc
gió hạ về lất phất giọt sầu khơi
đêm nay gió, ru hời câu chuyện cũ
quyện bờ lau vãng tiếng kệ thâm trầm
câu Lăng Nghiêm : tướng phần là đối tượng
với kiến phần là chủ thể, không hai
ôi những ngày, lòng ta nương lau sậy
gió phương nao ngả đón nắng phương nào
còn cái gì là năng cùng với sở ?
khi lòng mình hòa với gió, không hai
ta ôm gió vào lòng nhường tri kỷ
nhớ người qua như gió gọi thôi mà
nhớ manh áo vắt bên sông ngày ấy
đã vời bay theo gió buổi hôm nào.
Montréal, mùa hoa gòn bay trắng trong chiều gió, tháng Sáu năm 2025
Trí Như
PHÚT THƯƠNG LÒNG
Đêm nay mưa, lại rơi như ngày cũ
những ngày buồn đợi nắng thưở ban sơ
trông đèn đêm róc rách vàng từng dải
chạnh nhớ ai với cả quãng đời mình
ta ngồi lại cùng đêm thêm lần nữa
ngắm đèn khuya nhớ hiên lạnh hôm nào
trên trang sáng ánh hồng lời hứa khả
ngoảnh nhìn xa nghe thẹn một nỗi lòng
ta vẫn mơ những điều trần lụy quá
những đêm vui rả rích tiếng nhạc vàng
những nụ cười đa đoan đầy ngõ lối
những làn môi cố bặm để thêm hồng
ta nhớ gì ? một thời chông chênh cũ
nghe mưa rơi tưởng lệ đẫm thành hàng
lòng trẻ dại khổ vui chưa thành nỗi
cứ say sưa lướt khướt giữa giòng đời
người đã buồn cùng ta bao bận cũ
ngồi trông mưa tưởng lạc chốn chợ chiều
thôi cứ mặc cho mưa đìu hiu lạnh
đêm cầu sương điếm cỏ phận chòng chành
ôi ! những ngày ! manh áo tơi sờn chỉ
lạnh lòng ai rưng rức giọt lệ trào
ta nghĩ lại, lòng tràn đầy ân hận
hỡi mưa ơi, mấy bận, cứ mưa hoài
ta thấm mưa viết thêm giòng thơ cũ
để nhắc mình lần nữa chuyện xa xưa
người tráng sĩ ngã lòng bên suối vắng
là khi trăng đã nhuộm sắc rừng chiều
ta có phải nào đâu trang tráng sĩ
chỉ khách thơ lãng đãng cõi mộng sầu
ngựa lạc đường nên còn hoài rong ruổi
để người xưa biết đợi đến bao giờ
người đã mong cho lòng ta kiên định
nên mượn lời hứa khả để khuyên ta
nhưng lòng ta mặc buồn thương chiếm ngự
chờ mưa rơi tự cất tiếng thảm sầu
làm sao ta, thắng lòng mình, người nhỉ ?
để khi tình đối cảnh chẳng vương mang
để yêu thương mà chẳng hề bi lụy
để ngao du vẫn nhớ lối quay về
ta muốn hứng từng giọt lòng rơi xuống
thấm bàn tay như mưa đậu hiên ngoài
để biết rõ lòng ta còn hiện đó
từ ngàn xưa đến tận sát na này
thôi, đêm, đã khuya rồi, người ạ
tạ ơn mưa giao cảm phút thương lòng
ta tưởng người cũng đã ngừng rơi lệ
khi ngoài xa vang tiếng ngựa trở về.
những cơn mưa xuân đầu mùa,
Montréal, tháng Năm 2025
VIẾT CHO NGÀY ĐÃ CŨ
đêm chạnh buồn nghe gió lộng ngoài song
xuân đà sang bên này, người có biết
phương trời xa chắc gió cũng đổi mùa
khi ngoảnh đầu chẳng thấy bóng người nao
chiều từng chiều lang thang hoài phố lạ
gió lạnh về nhắc nhớ dáng hư hao
ai tìm ai giữa phố đông người đó
túi trăng không đã cạn mấy giọt tình
ta luýnh quýnh trong bóng chiều ngã xuống
vịn bầu thơ bên hiên lạnh một mình
ta đã đi miệt mài bao năm tháng
khi mệt nhoài quên mất chuyện xa xưa
đời khi tỉnh khi say hồn như lã
chợt giật mình đã vắng một người xa
ôi người cũ, người xa, người thiên cổ
mảnh mảnh tình vá chật cả hư không
ta khách lữ làm sao mà mang được
chút tình sâu trong khóe mắt đợi chờ
xin tạ lời với những mảnh tình xa
người biết không đời ta còn mang nặng
nên trăng khuya còn lạnh đến vô chừng
ta làm chi ? cho những ngày sắp tới
cho tình xưa vơi nhẹ giữa cuộc đời
cho người cũ vẫn thương lòng năm cũ
cho đời ta thoả chí cuộc tang bồng
ta trông ngóng những ngày đầy ước vọng
của tình xưa đem trải với cuộc đời
của yêu thương đem biến thành con chữ
của mộng mơ nay hóa hiện thành hình
nhưng sao ta, lại buồn lòng người nhỉ
bởi sang sông đành bỏ lại con đò
mai mốt nữa ta có về bên nớ
người còn chờ ? như thưở ở bên ni
giữa canh khuya nghe gió tưởng giọng người
xin đừng giận những lần ta con trẻ
bởi tình thương trẻ dại mới thật lòng.
đầu xuân, Montréal, tháng Tư, 2025
THOẢNG MỘT NHỚ THƯƠNG
Con làm thơ cho nỗi buồn của mẹ
những giòng thơ như chảy mãi không ngừng
nhớ ngày xưa, mẹ, con ngồi thủ thỉ
ngày con đi, mẹ thủ thỉ một mình
con đã đi hơn mười năm mẹ nhỉ
đôi khi về cũng chỉ tạt về qua
vui hồ hải nên nỗi buồn của mẹ
đến bây chừ con hiểu được phần nao ?
chưa kịp hiểu để rồi không kịp thấy
mắt mẹ con thêm ướt một lần nào
mùa đông ấy con trở về thăm mẹ
chỉ nụ cười đang nức nẻ chờ con
con vẫn nhớ lần cuối cùng nhìn mẹ
ánh mắt người thăm thẳm tận hư vô
con chẳng biết mẹ thấy con không nữa
mẹ chỉ cười như thủ thỉ một điều chi
đến bây chừ đôi lần con nhớ lại
còn giật mình tưởng mẹ vẫn chờ con
gặp người cũ dẫu thoáng hình trong mộng
mà hương xưa còn đượm cuối giấc nồng
mẹ ơi, tuyết, lại rơi dày ngõ vắng
con lặng về lối nhỏ một mình con
lòng vẫn ôm những mộng trường năm cũ
nên nhớ người một thoáng vậy mà thôi.
Montréal, Rằm tháng Chạp, năm Giáp Thìn ( tháng Một, 2025 )
GIẤC MỘNG DÀI
Những tưởng năm năm giấc mộng dài
những buồn vui ấy kể cùng ai
ta đi mê mải quên ngày tháng
quên cả tình ai đã tặng mình
một chút sầu bi của thưở nào
lật trang sách cũ tìm năm cũ
bỗng thấy chơ vơ cả cõi lòng
mây cũ nhìn xa cũng bạc màu
núi sông còn tưởng chiều xuân đậm
một cánh cò bay nặng cõi lòng
lang thang dốc nhỏ phố đìu hiu
mưa xuân mới thấm đôi ba giọt
lòng ngả liêu xiêu giấc mộng điều
ta mộng vinh hoa đổi giấc vàng
người mong ta đạt công danh ấy
cũng đổi thanh xuân lấy nguyện cầu
làm chi cho khổ tấm thân mai
bao nhiêu mưa gió người chẳng ngại
chỉ một thiết tha với đất trời
cứ bỏ mặc đời mãi cuốn xô
người buồn, ta hiểu, người buồn chứ
ta cũng buồn ta, biết nói gì
mấy giọt mưa xuân thấm đất lành
ta còn lang bạt, người còn đợi
mơ lúc tình chung nở mộng vàng.